Tiểu công dậy sớm ăn tiểu thụ / Tiểu thụ dậy sớm bị công ăn.

Ái Tiểu Lang – Chương 13


hoang-9

Tác giả: Mạc Na

Mọi người xung quanh Trường Cung ai nấy đều mặt mày dài như quả mướp, cùng nhìn về phía khách sạn mười ba tầng ở tỉnh Sơn Đông. Trên cửa kính khách sạn phủ đầy dấu vân tay, dường như đã lâu không ai quét dọn, cánh cửa cũ kĩ khi có gió thổi qua lập tức phát ra những âm thanh ma mị. Bốn chữ ” khách sạn Ngã Môn ” bằng đồng to đùng được treo cao nhưng xiêu xiêu vẹo vẹo. Hình như do lâu rồi không được tu sửa nên dấu sắc trên chữ ” khách ” và chữ n trong chữ ” Môn ” hoàn toàn mờ tịt.

Diện tích thực tế của khách sạn trông có vẻ lớn hơn khi nhìn từ bên ngoài vào. Hai bên tường dây leo thi nhau mọc chằng chịt. Trong phong thủy, dây leo là vật thuần âm, thường dẫn dắt những thứ không sạch sẽ vào nhà. Thiết kế lấy ánh sáng rất kém, mặc dù là ban ngày ban mặt nhưng trông vẫn ẩm ướt u tối, vách tường xám trắng bong ra từng mảng,lộ cả lớp gạch đỏ bên trong. Nếu không phải đây là khu du lịch Thanh Đảo, thì chắc hẳn tiểu Cung đã liên tưởng đến những ” căn nhà ma ám ” nổi tiếng trong các bộ phim ma rồi.

” Đây thật sự là nơi chúng ta phải ở trong hai ngày du lịch sao?”- Một nữ sinh khó tin nhìn chằm chằm hình khách sạn trong cuốn sổ tay giới thiệu lịch trình đang cầm, sau đó lại ngẩng đầu nhìn toà nhà lung lay sắp đổ trước mặt.

” Có sự nhầm lẫn gì a? Ở nơi này vạn nhất có động đất thì làm sao chạy kịp!”- Nam sinh bên cạnh cũng kích động không kém.

Đoàn người cẩn thận đi qua hành lang, mê mang ngẩng đầu quan sát xung quanh, quẹo trái là một gian nhà hàng, không có khách.

Đinh!

Chiếc thang máy nằm phía bên trái đường đi dừng ở lầu một, cửa từ từ mở, hai bên tách ra rất chậm.

” Vì sao bên trong không có người?”- Nữ sinh đứng gần thang máy ngạc nhiên nhìn vào bên trong quan sát.

Thang máy đại khái cũng đã nhiều năm tu sửa, tương đối cũ kỹ. Bên ngoài phủ một tầng nước sơn màu xanh ngà, nhiều nơi đã bong ra từng mảng , lộ ra lớp kim loại bên trong. Phím ấn ít nhiều bị lờn đi, lớp nhựa bọc bên ngoài đã muốn vỡ vụn, đều bị lõm xuống ở giữa.

” Không nên đụng vào!”- Giọng nói phát ra từ một nam nhân khoảng 25 tuổi, dáng người thấp bé, nhỏ gầy, gương mặt tái nhợt ốm yếu, cả người không có tinh thần, làm người ta nhìn vào đều muốn ngáp một hơi. Người nọ nói chuyện nhưng không chú ý tới bọn họ, căn bản như đang tự nói với chính mình, thân người đứng bất động, mắt tập trung nhìn thang máy đang dần đóng cửa lại.

” À! Bọn ta là sinh viên đại học Beiking đang đi du lịch, muốn tìm nơi nghỉ chân, ngươi hảo tâm dẫn bọn ta đến gặp người quản lý của tòa nhà được không?”- Trường Cung ngượng ngùng giải thích.

” Ta chính là quản lý, đợi bọn ngươi đã lâu! Đi theo ta!”- Người nọ tựa hồ không có nghe Trường Cung nói chuyện, tầm mắt thẳng tắp lướt qua bả vai, tập trung vào một điểm nào đó sau lưng cậu, chăm chú nhìn một hồi, đột nhiên nhếch miệng cười, sau đó xoay người đi.

Người nọ dẫn bọn họ đến quầy tiếp tân, một nhân viên phục vụ ăn mặc lịch sự đang chống mặt tựa vào quầy ngẩn người nhìn chằm chằm vào khoảng không, khuôn mặt hốc hác, lớp phấn rất dày, tóc mái quá dài che khuất hơn phân nửa khuôn mặt.

Trên quầy bày kín các tượng gỗ có hình thù kì dị, trên tường còn có một tấm bảng trắng ghi thực đơn, vài cái tên đã bị bôi đen.

” Bối Bối! Mau thu xếp phòng cho bọn họ nghỉ ngơi!”- Nhân viên phục vụ nghe thấy giọng nói của tên quản lý lập tức thanh tỉnh, hai mắt phù thũng phủ đầy hơi nước, nhanh nhẹn lấy chìa khóa đặt lên bàn, ôm cuốn sổ ghi nhận số chứng minh nhân dân của từng người.

Các sinh viên nhận chìa khóa phòng, lần lượt tản ra đi về phòng của mình.

” Ngươi xem, nơi này ngay cả sóng cũng không có, nếu ở đây hai ngày liên tiếp thì có mà chán đến chết!”- Tử Thanh đùa nghịch chiếc di động trên tay.

” Các ngươi không cảm thấy chúng ta đang trở về những năm của thập niên tám mươi sao? Tí nữa chúng ta cùng đi đến tiệm cắt tóc uốn cái đầu, mua quần ống bass, ôm đàn guitar, vừa đi vừa hát, thật tiêu sái a!”- Vương Tịnh cảm thán.

” Này! Sao bọn ngươi lại đi theo ta!”- Trường Cung vẻ mặt mờ mịt, thuận miệng hỏi.

” Ngươi thật sự rất vô tâm a! Bọn ta ở cùng một lầu với ngươi đấy!”- Tử Thanh vươn tay trái khoát lên vai tiểu Cung.

” Còn ngươi?”- Trường Cung nghiêng đầu nhìn Vũ Kỳ.

” Ta cùng phòng với ngươi!”- Vũ Kỳ khoa trương nở nụ cười.

Nhìn khuôn mặt cười đến ” xuân về đông chạy ” này của Vũ Kỳ làm cho tiểu Cung ngơ ngẩn cả người.

” Còn đứng nghệt ra đấy làm gì chứ? Không mau đi tìm ” mái nhà ấm áp ” sắp tới của chúng ta đi!”- Vũ Kỳ lại cười cái kiểu châm chọc sở trường của mình, rồi đi thẳng vào thang máy.

Đến tầng mười ba, bọn họ tự giải tán về phòng mình. Phòng của Trường Cung nằm cuối hành lang. Bên trong được bố trí qua loa đơn giản, đẩy cửa vào liền ngửi thấy mùi ẩm mốc, diện tích không lớn. Trần nhà sơn trắng, trên tường loang lỗ những vết thấm nước, khung cửa sổ bằng gỗ, sơn màu xanh lục. Nhà vệ sinh được lát gạch trắng đã lâu không sử dụng, đóng một tầng ố vàng.

” Chỗ này thật sự rất tồi tàn, có thể ở được sao?”- Trường Cung quẳng hành lí, ngồi phịch xuống giường, dùng ngón trỏ xoa trán, mắt khẽ liếc nhìn gương mặt tươi cười trăm năm không đổi của Vũ Kỳ.

Cốc cốc cốc…Cốc cốc cốc…

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Tử Thanh ló đầu vào:” Mọi người dự định sẽ cùng đi ra biển chơi. Hai người xuống dưới lầu nhanh lên.”

Nghe thấy hai chữ ” đi chơi ” ánh mắt Vũ Kỳ lập tức sáng long lanh, lấy ra một đống dụng cụ bơi và quần bơi, rồi kéo tay tiểu Cung đi xuống lầu. Hai người vừa bước ra khỏi thang máy đã nghe thấy lời than thở của các sinh viên.

” Hừm! Đúng là nơi khỉ ho cò gáy, chẳng biết ông chủ tịch trường đang nghĩ cái gì nữa…”- Nam sinh mặc áo thun xanh, trễ dài môi.

” Đúng thế! Đúng thế! Chán muốn chết! Điều kiện sinh hoạt quá tệ!”- Nữ sinh ngồi trên ghế gỗ cũng nhăn nhó, than vãn.

” Mọi người thấy thế sao? Nhưng ta thấy ở đây rất tuyệt!”- Nói dứt câu, Vũ Kỳ quay đầu lại, mỉm cười rồi nhìn Trường Cung chằm chằm.

” Ngươi nhìn cái gì?”- Tiểu Cung đâm nghệt ra nhìn Vũ Kỳ, đầu óc như bị tê liệt, trên đỉnh đầu cậu cơn tức giận sấm sét bỗng nổi lên ầm ầm.

” Các ngươi định đi đâu à?”- Trong bóng tối mờ mờ hiện ra khuôn mặt tái nhợt.

” Có…Có ma!”- Tử Thanh nhìn nhìn, mở to mắt, thất thanh thét lên, hoảng sợ lui về sau vài bước, tấm lưng đánh vào người Trường Cung.

Mọi người đang ngồi xung quanh bị Tử Thanh dọa đến nháo nhào. Trường Cung cũng bị tiếng hét làm giật mình, chưa kịp thấy rõ chuyện gì đang xảy ra liền theo bản năng lui về sau, chân trái đạp chân phải, cả người cậu chuẩn bị ngã nhào xuống đất thì một cánh tay to khỏe đỡ lấy người cậu. Trường Cung kinh ngạc ngẩng đầu lên thấy Vũ Kỳ hai mắt trong suốt sáng ngời, nở nụ cười dịu dàng với cậu.

Vũ Kỳ nhẹ giọng nói, nhưng triệt để trấn an:” Mọi người đừng sợ, người mà Tử Thanh nhìn thấy là quản lý khách sạn, chỉ là nhầm lẫn thôi!”

” Đã gần tối, sao mọi người không ở lại nghỉ ngơi một chút! Ta nghe nói hôm nay có thể trời sẽ mưa lớn đấy!”- Quản lý nở nụ cười với Vũ Kỳ, không biết vì cái gì Trường Cung cảm thấy nụ cười kia nói không nên lời quỷ dị, làm cho lòng người không khỏi cảm thấy sợ hãi.

” Đúng là đen tận mạng, đến cái nơi khỉ gió này! Sau này có chết ta cũng chẳng thèm đến chỗ này!”- Ai nấy đều tỏ vẻ bất bình, nói lao xao ầm cả lên.

” Thoải mái chút đi, thi thoảng thay đổi hoàn cảnh sống cũng thú vị mà!”- Giọng nói tự cao tự đại, “xem trời bằng vung ” này chỉ cần nghe tiểu Cung cũng biết là của ” Tịnh hắc ám ”

” Nhưng Tịnh này, có thay đổi hoàn cảnh sống thì cũng phải tàm tạm một chút chứ. Chỗ này sống sao nổi!”- Một nam sinh trưng ra vẻ mặt cầu khẩn, nắm lấy tay Vương Tịnh.

” Ít mồm thôi!”- Mạc Phong bực bội, trừng mắt hung dữ nhìn nam sinh kia.

Nhìn thấy ánh mắt bừng bừng sát khí của Mạc Phong, nam sinh đó sợ đến nỗi xanh mặt, trán còn có hạt mồ hôi to như hạt dưa lăn xuống.

” Ta đã chuẩn bị xong điểm tâm rồi! Mời mọi người vào ăn!”- Bối Bối đột nhiên lên tiếng, không một ai biết cô đứng bên cạnh bọn họ từ khi nào, bước chân nhẹ nhàng đến mức không nghe thấy chút tiếng động phát ra. Trường Cung cảm thấy có gì đó không đúng đang diễn ra trong khách sạn này.

Đầu hạ thời tiết ẩm ướt oi bức, mọi người vừa ngồi vào bàn ăn, bên ngoài đã ù ù sấm vang, không bao lâu mưa liền ào ào trút xuống. Không biết từ khi nào nhiệt độ của cả căn phòng bắt đầu chìm xuống.

Đùng!

Một đạo sấm sét liền xẹt ngang qua bầu trời đêm. Tất cả đèn điện trong phòng đồng loạt tắt, cả phòng ăn chìm vào bóng tối yên tĩnh.

” Á…”- Một giọng nữ hét lên thất thanh. Tiếng bàn ghế bị hất đổ cũng liên tiếp vang lên.

Advertisements

EMO : ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ ❁◕ ‿ ◕❁ (◡‿◡✿) (✿◠‿◠) ≧◔◡◔≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧❂◡❂≦ (ง •̀_•́)ง (ノ´ヮ´)ノ*:・゚✧ 凸(`⌒´メ)凸 ゞ (。-_-。|||) ┌(˘⌣˘)ʃ Ψ( ̄(エ) ̄)Ψ( つ﹏╰)இ_இ ⊂◉‿◉つ ㄟ(≧◇≦)ㄏ (〜 ̄▽ ̄)〜 ლ(╹◡╹ლ) ლ(╹ε╹ლ) (๑>◡<๑) ヽ(。☉౪ ⊙)ノ゚ ミ(ノ;_ _)ノ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s