Tiểu công dậy sớm ăn tiểu thụ / Tiểu thụ dậy sớm bị công ăn.

Chương 71: Cuối cùng…


BIẾN THÁI

Tác giả: Quỷ sách
Edit: Mạc Vô Thần (Beta: Eden) 

4P3MC11eXs2aaTXkfhRP

Chương 71: Cuối cùng…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Em rốt cuộc đang trốn tránh tôi, hay đang trốn tránh bản thân?

Những lời ngày vừa nghe tuy không có gì, nhưng sau khi nghĩ lại, lại khiến cả người Tô Bắc chấn động, sắc mặt trắng bệch.

Tiêu Tịnh là chất vấn trái tim cậu.

Rốt cuộc trong lòng Tô Bắc đang suy nghĩ gì? Cuồn cuộn, hỗn độn đến nỗi ngay cả chính cậu cũng không hiểu rõ.

Trên đời này, có mấy ai hiểu được bản thân? Đặc biệt là những ý niệm đặc biệt bí ẩn trong đầu?

Tay Tiêu Tịnh trên dương vật nóng bỏng không ngừng vuốt ve. Thẳng đến khi cậu bắn ra tinh dịch dinh dính. Tiêu Tịnh vươn đầu lưỡi, liếm liếm chất dịch trên tay. Khóe miệng khẽ nhếch gợi lên một nụ cười tà ác “Hương vị thật không tệ, em muốn nếm thử không, hửm?”

Tô Bắc vừa nghe vậy, lập tức sống chết lắc đầu. Đáng tiếc, Tiêu Tịnh chỉ thuận miệng hỏi chơi, không định suy xét ý kiến của cậu. Hai ngón tay quẹt tinh dịch, không chút khách khí chui vào trong miệng cậu, đùa bỡn cái lưỡi mềm mại.

Động tác dâm mỹ, khiến Tô Bắc xấu hổ nhắm chặt hai mắt. Cậu căn bản không dám nhìn thẳng vào biến thái.

Thời điểm Tô Bắc đang nghĩ rằng, xem ra không thể thoát thì Tiêu Tịnh rút ngón tay lại, buông cậu ra.

Tiêu Tịnh dùng ánh mắt khó lường nhìn sắc mặt hồng nhuận, tản ra mùi vị sắc tình của Tô Bắc.

“Trốn đi, trốn bao lâu cũng được. Tôi đều kiên nhẫn chờ em.” Anh dùng ngón tay dính đầy nước miếng vẽ lung tung trên ngực cậu. Bờ ngực trắng nõn bị ngón tay quẹt qua, lưu lại một đường trong suốt.

Ngực Tô Bắc phập phồng không ngừng, để lộ cảm xúc kích động của cậu.

Phục vụ khách sạn mang quần áo tới. Không hề e dè dưới ánh mắt Tiêu Tịnh, Tô Bắc tận lực bảo trì trấn định mặc quần áo vào. Được mặc quần áo, giống như có thêm một tầng bảo hộ.

Tô Bắc ngồi đối diện Tiêu Tịnh, giữa hai người cách bởi một chiếc bàn thủy tinh, trên bàn để những bữa ăn sáng phong phú.

Tiêu Tịnh vẫn nhìn chăm chú Tô Bắc.

Tô Bắc dưới ánh mắt anh, bất động như núi.

Thời gian lâu như vậy, cậu đã sớm miễn dịch cực mạnh với biến thái.

Tô Bắc bình tĩnh tự nhiên cầm miếng sandwich trên bàn, nhét vào miệng nhai nhai.

Động tác Tô Bắc so với những lần thô lỗ khác có vẻ văn nhã hơn nhiều.

Ăn xong, Tô Bắc đẩy dĩa ra, ngồi nghiêm chỉnh.

Tô Bắc muốn nói chuyện với Tiêu Tịnh về lời tuyên bố lúc nãy. Cậu không còn là Tô Bắc trước kia. Trải qua hai năm, trái tim cậu đã sớm thành thục. Không còn là thiếu niên vô tri trước kia mặc cho người đàn ông này chà đạp.

“Anh nói tôi đang trốn tránh?” Tô Bắc chậm rãi hỏi.

Trên mặt Tiêu Tịnh không có biểu tình nào, khiến người khác nhìn không thấu lòng anh đang nghĩ gì. Anh bình tĩnh nhìn Tô Bắc, ánh mắt giống như biển rộng không gió, tiềm tàng nguy hiểm.

Tô Bắc nói tiếp, “Anh cũng nói, sẽ cho tôi trốn.”

Những lời này khiến Tiêu Tịnh ngẩn người, anh lập tức gật đầu, “Đúng vậy, tôi đã nói thế.”

“Tốt lắm.” Trong mắt Tô Bắc xẹt qua một tia hào quang, “Tôi hi vọng anh nhớ kỹ lời nói ngày hôm nay. Ngay bây giờ, tôi chủ động chơi trò chơi với anh. Nội dung trò chơi chính là: Tôi trốn, còn anh chịu được bao lâu thì chịu, có thể chờ bao lâu thì chờ. Nếu như anh không chờ nổi nữa, mà tôi vẫn có thể trốn thì anh liền thua. Vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi, chơi hay không?”

Tiêu Tịnh khẽ nâng mi, ánh mắt anh âm u như ngọn lửa ma trời. Tô Bắc bị ánh mắt anh dọa hoảng sợ.

Đang lúc cậu suy nghĩ cái đề nghị kỳ lạ muốn khiêu chiến nhẫn nại cực hạn của Tiêu Tịnh sẽ khiến anh bùng nổ, Tiêu Tịnh lại đột nhiên nở nụ cười nhàn tản. Anh đẩy bàn thủy tinh ra, đứng dậy, ngồi xuống ghế sô pha.

Nửa dưới anh chỉ bọc một cái khăn tắm.

Lúc này hai chân để chéo, lộ ra bắp đùi thon dài, lồng ngực rắn chắc phi thường gợi cảm.

Tiêu Tịnh chuyên chú nhìn Tô Bắc, “Tôi đáp ứng em. Bất quá có thêm mấy điều kiện cần thêm vào.”

Tô Bắc sớm biết mọi chuyện không đơn giản như vậy, “Anh nói…”

Tiêu Tịnh nói thật nhẹ giống như đang thì thầm, “Rất đơn giản, từ bây giờ em không được cùng với bất cứ người nào ái muội với nhau. Không được từ chối tôi tiếp cận. Đương nhiên, trừ phi em cho phép nếu nếu không tôi tuyệt đối không ôm em, hôn em, sờ em, tiến vào em…”

Loại lời nói không mấy trong sáng này, dễ dàng thốt ra từ miệng Tiêu Tịnh. Tô Bắc nghe xong liền mặt đỏ tai hồng. Thân thể cậu dưới lời nói khiêu khích, có hơi nóng lên.

“Được rồi, anh đừng nói nữa. Tôi đồng ý.” Tô Bắc mau chóng ngăn chặn lời kế tiếp của Tiêu Tịnh.

Đột tiên, Tô Bắc giống như nhớ tới cái gì. Cậu giảo hoạt đảo tròng đen, ho khan một tiếng, “Nếu là như thế, vì tính công bằng… Anh không được có bất cứ tình nhân nào, dù chỉ lên giường cũng không được.”

Tiêu Tịnh rất đương nhiên gật đầu, “Được thôi.”

Vì thế, hiệp nghị cứ như vậy đạt thành. Đây là cuộc thi Marathon so sức nhẫn nại.

Ai đủ kiên nhẫn, ai đủ kiên trì, ai có thể đạt được thắng lợi cuối cùng, Tô Bắc cảm thấy người chiến thắng nhất định là mình. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì cậu cảm thấy người như Tiêu Tịnh không thể trải qua cuộc sống thanh tâm quả dục được.

Trong thời gian hai năm ở đại học, Tô Bắc luôn kiên trì. Chuyện này rất không dễ dàng. Trong lúc ở chung, mọi người luôn phát ra hormone tìm bạn tình. Đề tài mỗi ngày luôn là mấy loại sắc dục, sinh viên bình thường khó tránh việc miệng khô lưỡi đắng, tâm viên ý mã*.

(*) Ám chỉ cái tâm không đứng yên và cái ý phi nhanh như con ngựa.

Tuổi sinh viên vốn là lúc tinh lực dồi dào nhất. Tuy rằng có thể dù tay phải, nhưng sau khi hưởng qua tư vị tình dục sẽ luôn cảm thấy kém một chút.

Khi Tô Bắc dùng tay giải quyết dục vọng của mình, trong đầu sẽ không thể khống chế mà tái hiện lại hình ảnh cậu cùng biến thái dây dưa một chỗ. Mỗi khi bắn ra, kích thích biến mất, chỉ còn lại một loại hư không nghĩ mà sợ. Nếu khuất phục trước dục vọng kia, quả thật đáng buồn.

Tiêu Tịnh trước sau như một sắm vai một thầy giáo tốt, một người bạn tốt.

Thời gian trôi qua, lại sắm vai một anh em tốt, một người tiền bối tốt.

Ngay cả Tô Bắc cũng không biết, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Bỗng có một ngày cậu đột nhiên phát hiện, chính mình cư nhiên sinh ra oán hận từ những chuyện lớn nhỏ trong cuộc sống sinh hoạt.

Tô Bắc gian nan nhận ra, người đàn ông trước mắt này đã thấm thấu vào cuộc đời của cậu.

Bởi vì anh kiên nhẫn, anh lắng nghe, anh thuyết phục, anh cường đại, anh khiến cậu vô tri vô giác một lần lại một lần muốn tìm hiểu giải đáp anh.

Tô Bắc giống như con mèo bị kinh sợ, nhảy sang bên một.

Tiêu Tịnh đứng tại chỗ như cũ, mang theo nụ cười bao dung nhìn cậu.

Hai năm trôi qua, Tô Bắc tốt nghiệp, nhưng trò chơi vẫn chưa kết thúc.

Hai bên đều kiên trì.

Tô Bắc không biết, kế hoạch báo thù của Tiêu Tịnh phải âm thầm tiến hành tốn mất mười năm mới hoàn thành.

Mà hiện tại, đối với Tiêu Tịnh hết thảy chỉ mới bắt đầu.

Còn Tô Bắc, vô luận so tính nhẫn nại hay tâm cơ, đều kém Tiêu Tịnh quá xa.

Tốt nghiệp Đại Học, Tô Bắc không chọn kiếm việc làm mà chọn ngao du với chiếc ba lô.

Trước khi rời trường học, cậu nói với Tiêu Tịnh không cần đi theo cậu, cậu muốn tự mình đi đây đó, nhìn xung quanh, tiện thể hiểu được nhiều điều, cậu cần không gian và thời gian để suy nghĩ.

Tiêu Tịnh nghe xong, vươn tay ôm cậu vào lòng, nói một câu “Đi đi.”

Vì thế, Tô Bắc rời đi.

Cậu đi rất nhiều nơi, gặp qua rất nhiều người.

Tô Bắc không có kinh nghiệm sống, gặp không ít người tốt cũng ăn không ít khổ cực. Bị một tên trộm ‘thăm hỏi’ khiến Tô Bắc không xu dính túi, sau đó được đôi vợ chồng già bán hàng ven đường thu lưu, cấp ăn cấp uống. Da mặt Tô Bắc dày, thuận lý thành chương ở lại giúp đỡ đôi vợ chồng già mở quán bán này nọ.

Quán của đôi vợ chồng già bán đồ ăn sáng. Chỉ có những món hực đơn gồm chút cháo đậu xanh, sủi cảo hấp, bánh bao chiên linh tinh.

Tô Bắc vì phơi nắng nhiều khiến da hơi đen, bất quá tinh thần cậu rất tốt.

Một người thanh niên mang theo ngại ngùng đứng bên cạnh quán nhỏ, lập tức khiến người có hảo cảm.

Những quán ăn bên cạnh ai cũng hâm mộ đôi vợ chồng già vì có đứa con biết giúp đỡ làm việc như thế.

Tô Bắc nghe xong, chỉ xấu hổ cười cười, cũng không giải thích.

Qua một tháng, Tô Bắc định rời đi.

Đôi vợ chồng già tuy rất luyến tiếc, nhưng cũng biết không có bữa tiệc nào không tàn.

Người vợ già mang mang xấp tiền nhỏ tản ra mùi khói dầu nhét vào lòng bàn tay cậu, bảo rằng đây là tiền lương. Tô Bắc biết nếu mình không lấy tiền khẳng định đi không được, hốc mắt cậu đỏ hoe cầm tiền, cẩn thận bước chân rời đi.

Đến tối, Tô Bắc lén lút đi vào nhà đôi vợ chồng già. Đem tiền, cộng thêm một lá thư để trên cái bàn gỗ mục.

Tô Bắc tiếp tục lưu lạc trên đường.

Dừng rồi lại đi, chiêm ngưỡng phong cảnh, quan sát đám đông.

Cảnh tượng nơi nơi thật rõ ràng.

Nhìn nhiều, cảm thấy câu chuyện lớn trong lòng, dường như không là gì cả.

Trời đất bao la, mỗi người đều bận rộn giãy dụa trong cuộc sống.

Còn có chuyện gì đáng giá để cân nhắc mà không thể bỏ xuống được?

Hai năm nữa trôi qua.

Hôm nay, Tô Bắc tới một tòa thành nhỏ.

Tòa thành này nằm trên núi.

Trên bản đồ không có đường dẫn tới nơi Tô Bắc muốn, cho nên cậu vẫn tùy ý đi.

Trên đường đi, Tô Bắc nghe người xung quanh bảo nơi này sông núi rất tốt, nhất là một đoạn tường thành cổ. Vừa nghe xong Tô Bắc liền nổi lên hứng thú, lập tức tìm xe đến đấy.

Không nghĩ tới, xung quanh tòa thành đều là núi.

Ngồi ô tô, xóc nảy ước chừng bảy tiếng đồng hồ.

Khi xuống xe, hai chân đều tê liệt.

Tô Bắc thuê một ngôi nhà ở tương đối sạch sẽ.

Bỏ toàn bộ đồ dùng xuống khỏi người, mang tay không nhàn nhã đi bộ trên con đường núi.

Nơi này không hề bị nền văn minh ăn mòn.

Kiến trúc ven đường theo phong cách cổ xưa và văn nhã.

Tô Bắc không nghiên cứu về kiến trúc, bất quá đi nhiều nơi, ít nhiều gì cũng biết một chút. Nơi này hẳn vào thời Minh Thanh, bảo tồn hoàn hảo như vậy quả thật hiếm thấy.

Nếu không phải chỗ này hẻo lánh, chắc đã sớm đã bị khai thác thành nơi du lịch.

Tô Bắc đi tới đoạn tường thành cổ.

Đoạn tường thành này cao ba trượng, rất dày. Vừa thấy liền biết dùng để chống lại các cuộc chiến tranh và phong ba.

Ngọn núi này không lớn, Tô Bắc nhàn nhã đi hết một buổi chiều.

Đến tối, cậu tìm chỗ ăn cơm.

Hương vị đồ ăn đặc sản nơi đây không tệ, Tô Bắc ăn thật vừa lòng.

Ăn xong, cậu đi ra khỏi tiệm cơm. Lười biếng duỗi eo, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh. Lúc này, một vài người đàn ông lén lút tới gần.

Dọc đường Tô Bắc đi, chịu không ít giáo huấn. Vừa nhìn thấy bộ dáng mấy người này liền biết họ không có ý đồ tốt. Cậu lập tức đề cao cảnh giác.

Quả nhiên, mấy người này thấy có người lạ từ bên ngoài vào, định kiếm chút lợi lộc.

Tô Bắc lạnh lùng hừ một tiếng. Không nói hai lời, lập tức nhào lên đánh. Dùng thân thủ cậu giáo huấn mấy người này, dư dả.

Thế nhưng, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

Lúc Tô Bắc đánh mấy người này khiến họ quỳ rạp trên mặt đất, lại bị một người dùng gậy đánh trúng gáy. Đau nhức khiến cậu sờ sờ gáy, trong tay toàn là máu. Tô Bắc nhìn máu trong tay, loạng choạng ngã xuống.

Khi tỉnh lại, trong đầu giống như có ba ngàn con vịt luống cuống kêu. Đầu cậu đau nhức không chịu nổi.

Tô Bắc rên rỉ một tiếng.

Tiếp, cậu nghe thấy tiếng người bên cạnh nói chuyện. Một người dùng chân nhẹ nhàng đá cậu.

“Lần này trúng mánh rồi, phỏng chừng kiếm được năm nghìn.” Một người nói.

“Tất nhiên, tuổi trẻ rắn chắc làm mới đã.” Một người đàn ông trả lời.

Cậu gặp phải bọn buôn người?

Tô Bắc nhíu mày, sao cậu lại xui như vậy.

Tay và chân cậu đều bị trói, không thể động đậy. Muốn thoát không tính khó, nhưng phí nhiều thời gian.

Cậu không biết mình hôn mê bao lâu. Có lẽ mới vài tiếng, có lẽ đã một ngày. Cậu hơi đói bụng.

Những người này thuộc dạng già đời, trông coi vô cùng nghiêm ngặt, rất khó tìm được cơ hội. Vì muốn để người bị bắt mất năng lực phản kháng, bọn họ chỉ cho ăn chút cháo và nước. Là một người đàn ông, chỉ nhiêu đó đương nhiên không thể thỏa mãn.

Mới một ngày, do mất máu quá nhiều cộng thêm đói khát khiến mọi thứ trước mắt Tô Bắc biến thành màu đen. Hơn nữa còn cảm thấy trong đầu dần dần nặng nề. Hình như cậu phát sốt, chuyện này rất không tốt. Vết thương ngay phần gáy không được xử lý gì, đã muốn bị nhiễm trùng.

Lúc này, một người đàn ông bên cạnh phát hiện cậu sắp tỉnh. Hùng hùng hổ hổ đi tới, đem một chậu nước lạnh tới tạt thẳng vào mặt Tô Bắc.

Tô Bắc nhíu chặt mắt, rồi mở. Cậu tự nói với bản thân, phải nhẫn.

Nhưng mà không đợi cậu nghĩ biện pháp trốn, ngoài cửa đã vang lên một trận dị động.

Đầu tiên là thanh âm ồn ào va chạm với nhau, sau đó bốn bề đều im lặng.

Một người đàn ông đi từ bên ngoài vào.

Tô Bắc bị sốt tới thần trí không rõ, miễn cưỡng mở to mắt. Một bóng người quen thuộc mơ hồ xuất hiện trong tầm mắt cậu. Bóng người ngồi xổm trước mặt cậu, dùng bàn tay mát mẻ trùm lên cái trán Tô Bắc. Tô Bắc thoải mái thở dài một tiếng, cọ cọ bàn tay anh.

“Tôi đến đón em.”

Tô Bắc nghe được có người ghé vào lỗ tai cậu nhẹ giọng nói. Giọng nói rất quen thuộc, cũng rất êm tai.

Tô Bắc gật đầu, lộ ra một nụ cười mơ hồ, “Em biết.”

“Đừng chạy nữa.” Giọng nói kia nói tiếp.

“Ừm.” Tô Bắc hàm hồ phun ra một chữ.

Chung quanh giống như ngưng đọng.

Dừng lại một khoảng.

Tiếp, Tô Bắc bị người gắt gao ôm trong lồng ngực ấm áp.

Cậu nghe thấy một tiếng cười:

“Mặc kệ em có thanh tỉnh hay không, dù sao em cũng đã đáp ứng rồi.”

Hoàn chương 71/ Hoàn toàn văn.


 

Tác giả có lời muốn nói: [còn khó hơn edit truyện]

Tiểu thuyết này không thể nghi ngờ tràn ngập hương vị xấu xa và đầy đủ thú vị của tác giả.

Có người nói biến thái không đủ biến thái, đó là bởi vì lúc viết tôi đã nương tay.

Quá mức bạo lực và sắc tình sẽ đem hài hòa của tôi đánh rớt.

Cũng là vì suy nghĩ cho phần lớn mọi người, từ phương diện lo lắng đến năng lực tâm lý thừa nhận.

Những gì trong đầu tôi, không thể nghi ngờ hung ác hơn so với thiên văn này nhiều lắm.

Thiên văn này khiến tôi cực kỳ hài lòng ở chỗ — phần trung gian không bị phá vỡ.

Tính đánh vỡ kỷ lục người bất lương, hy vọng về sau có thể tiếp tục bảo trì.

Vốn đang còn nội dung viết tiếp, nhưng tôi nghĩ không cần phải tiếp tục.

Hơn nữa với mấy vạn chữ (trung quốc), thiên văn này không cần viết thêm và khuyến mãi gì nữa.

Dừng tại đây, là một lựa chọn không sai.

Tôi muốn cảm ơn những người đã theo tôi tới cùng. Chính vì mọi người, đúng hơn là bởi vì mọi người, tôi mới có khả năng viết xong thiên văn, tôi mới có thể viết xong thiên văn.

Đối với những lời cổ vũ và duy trì của mọi người, tôi phi thường cảm ơn, cũng phi thường cảm động.

Chỉ hy vọng mình có thể viết ra gì đó, đủ mang đến một ít sung sướng cho mọi người, không khiến mọi người quá mức thất vọng.

Vì thế, thiên văn kết thúc tại đây.

Xin vẫy tay, hữu duyên mà nói, chúng ta tạm biệt thiên văn này.

Chúc mọi người khoái trá ^^


 

Thần: Lúc chưa hoàn muốn nói nhiều lắm, mà giờ chẳng biết nói gì.

Cảm ơn những người đã theo dõi từ đầu, ủng hộ từng chương truyện, như tác giả nói, không có mọi người chắc mình không edit hoàn nổi. [ gì chứ mình nhớ từng tên nick mọi người đấy XD ]

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ các dự án sắp tới của nhà phongdicoc.

Thân.

 

Advertisements

39 responses

  1. Chúc mừng chủ nhà hoàn truyện nhé :)) . Vừa bò vào nhà thấy nàng hoàn truyện rồi :)) *tung bông*

    25.07.2015 lúc 6:14 sáng

  2. trời hóng mãi chương cuối mới lên sàn ^^ *quẩy sịp*
    chúc mừng chúc mừng nhà nàng đã lấp thêm 1hố nhá :(((
    tem của t :))) mất rồi *chấm sịp* huhu~~

    25.07.2015 lúc 7:28 sáng

    • He he, cảm ơn vì đã ủng hộ ta từ giữa hành trình tới giờ XD Nói chứ động lực nàng cấp cho ta không nhỏ đâu.
      PS: Mất tem cuối thôi mà, chục tem đằng trước không ai giành với nàng cả =))

      25.07.2015 lúc 7:31 sáng

  3. hỳhỳ ns thế thôi chứ t cũng đâu nhất thiết cần tem :(((
    Tại yêu bộ BT nên phải theo tới cùng chứ :((( trước h t chỉ đọc bộ nào có chữ hoàn thôi :))) nên bộ nào thích mới theo lâu đc :(((

    25.07.2015 lúc 7:39 sáng

    • ^^ ye, ta cũng hay vậy lắm, giờ đang theo bộ sổ tay về cửa hàng nhan đèn Tử Đằng đây, hay muốn chớt XD xem thử đi, gần hoàn rồi

      25.07.2015 lúc 9:53 sáng

  4. ocsentangu

    truyện rất hay , tks nàng , cuối cùng cũng hoàn :*

    25.07.2015 lúc 8:43 sáng

  5. Không biết tác giả có viết bộ nào về anh em Thạc và cậu Thẩm không nữa, không biết kết cục của họ tn

    26.07.2015 lúc 6:36 sáng

    • Nếu có viết chắc kể ở PN, mà tác giả dừng tại đây mất rồi nên chắc không có, với khi ta tìm cũng không thấy hệ liệt nào ^^

      26.07.2015 lúc 6:38 sáng

      • Tiếc quá đi ╯︿╰

        26.07.2015 lúc 7:31 sáng

  6. Chuc mung chu nha da hoan bo nay

    26.07.2015 lúc 2:29 chiều

  7. Chọt Cúc

    Cảm ơn chủ nhà nha~hum qua mới tìm thấy truyện_(:3″ ∠)_ ) lăn lộn cả đêm, cuối cùng đọc xong rồi\(≧▽≦)/ thực thích thể loại này, iu chủ nhà đã lấp hố a a a hun hun cái ~

    27.07.2015 lúc 2:13 sáng

  8. Bách Hợp Cô Nương

    Biết là đã hết rồi, hoàn thật rồi nhưng mà vẫn thấy tiếc nuối sao đó ;_; Dù sao thì chúc mừng tr đã hoàn o(≧▽≦)o

    27.07.2015 lúc 3:55 chiều

    • Cảm ơn nhé, hóng cmt của nàng không đấy XD
      Lúc nào dứt một bộ mà không buồn? Thôi thì chúng ta cứ trả riêng tư cho biến thái với Tô Bắc đi, làm phiền hoài cũng không tốt ╮(╯▽╰)╭ chia rẽ uyên ương là tội lớn.
      Chúc nàng đầu tuần vui vẻ (*¯︶¯*)

      27.07.2015 lúc 4:15 chiều

  9. Cảm ơn chủ nhà vì bộ truyện rất hay này. Yêu chủ nhà nhiều :*****

    29.07.2015 lúc 6:38 sáng

  10. Bộ này hay lắm chứ bộ. Nghe tên thì có vẻ… nhưng xem thì rất lạ , có rất nhiều chi tiết khiến mình hồi hộp, có đoạn rất li kì, nói chung toàn chuyện đều khá ổn. Chúc mừng bạn đã hoàn, t hóng fic ms từ nhà của bạn. Hi vọng sẽ lại đọc được những fic tương tự. Thân 🙂

    29.07.2015 lúc 9:38 sáng

    • Cảm ơn bạn đã hài lòng về bộ này, theo mình thì truyện không thấy nó biến thái vặn vẹo gì cả, đơn giản chị là người chơi và người bị chơi, như tác giả nói thì tác giả đã viết nương tay lắm để phù hợp với tâm hồn trong sáng mỏng manh của người đọc rồi XD hehe

      29.07.2015 lúc 10:43 sáng

  11. kiên trì đọc tới giờ và comt cho editor một phát cuối.cho mình góp ý có gì phật lòng thì mong chủ nhà bỏ qua comt này cũng đc😁😋: cốt truyện này rất thú vị a~ bạn edit hay 👍nhưng mìh cảm nhận nó chưa sát ý cho lắm nên thiếu đi độ mượt,một số chỗ bạn đặt dấu sao rồi giải thích dòng dưới nhưng mình nghĩ bạn có thể dịch luôn nghĩa của nó khớp luôn trong câu văn sẽ tạo độ mood hơn,một số chỗ mình đọc giọng văn hơi luẩn quẩn ko rõ ràng lắm(maybe lỗi do tác giả)…😊
    trên đó là một ít lỗi nếu mình có lỡ nói sai chủ nhà có thể vô tư comt lại,mìh góp ý với mong muốn bạn sẽ tiếp tục cho ra sp hay hơn hoàn thiện hơn,mìh cũng phục tiến độ làm việc chăm chỉ và rất có trách nhiệm với bộ truyện của mìh,tích cực rep comt của reader mìh rất thích thái độ làm việc của một editor như bạn 😍😘 cứ thế phát huy nha💃💕
    Go go fighting 👏🎉🎉

    29.07.2015 lúc 5:45 chiều

    • Cảm ơn bạn đã góp ý.
      Mấy chỗ lòng vòng không rõ ràng chắc là lỗi của mình rồi, có mấy câu mình đọc mà không hiểu gì nên toàn chém bừa.
      Về vụ (*) mình sẽ xem lại và hạn chế nó hơn để không bị đứt mạch.
      Tiến độ chăm vì nghỉ hè nên thẳng tiến, chứ giờ học nhiều quá chẳng có time ra sản phẩm.
      Chúc bạn vui vẻ. ≧﹏≦

      30.07.2015 lúc 3:24 sáng

  12. Ngô

    Kết thúc ngọt quá =]] rất viên mãn.

    31.07.2015 lúc 8:17 chiều

  13. !!!!!*quẩy tung chảo* tui iu thím ghê gớm…chúc mừng thím đã hoàn xong bộ này :))) tui đọc tr chỉ trong 1 đêm . thưc tới 4h sáng để lết cho hết *chấm nước mắt* tại thím chọn tr hay quá làm tui kìm lòng không đặng..

    01.08.2015 lúc 7:21 sáng

  14. Zin

    Hố hố cuối cùng cũng cày xong 71 chương XD. Cám ơn chủ nhà đã edit 1 bộ hay như vậy nha =v=. À mặc dù mỗi chap đều có le que vài lỗi 9 tả, nhưng do nàng nói là có đợt tổng beta nên t lười ko cmt. Sorry nha =3=. Hóng bộ tiếp theo của nhà ^o^

    11.08.2015 lúc 1:27 sáng

    • (*¯︶¯*) chúc mừng nàng đã đọc xong, beta là chắc chắn nhưng không biết khi nào thôi =)) khi hoàn 1 bộ là lười quay về lắm =))

      11.08.2015 lúc 1:43 sáng

  15. canhcutelf

    Định bảo tác giả không cần nương tay, cứ thể hiện hung ác hết cỡ =))) thật ra truyện còn nhẹ lắm so với khẩu vị của mình =)))
    Cảm ơn bạn đã edit

    20.08.2015 lúc 12:35 chiều

    • Không có chi~
      Mình cũng cảm thấy chưa đủ đô =))
      Nhưng thật sự thì tâc giả viết rất tốt, nhìn bản edit vừa buồn vừa vui, sao mà sai sót đủ chỗ thế lày ~(*+﹏+*)~

      21.08.2015 lúc 2:24 sáng

  16. Hết rồi…. 😥 Bye nàng nha~ Có duyên gặp lại 😥

    08.09.2015 lúc 4:24 chiều

  17. Lúc đọc đến chỗ em nó đến tòa thành cổ, tự nhiên trong đầu tui nghĩ ngay đến truyện này sẽ rẽ sang hướng đào mộ là thế quái nào v ╮ (╯-╰”) ╭

    03.11.2016 lúc 1:46 sáng

  18. Cảm ơn chủ nhà đã hoàn bộ truyện đặc sắc này :((((. Đây là lần đầu mình thoát khỏi kiếp làm người qua đường bé nhỏ, bộ truyện này edit rất hay, làm người đọc như mình cũng kb nói gì. Xét thấy chủ nhà còn nhiều bộ hay lắm, sẽ ráng ủng hộ chủ nhà. Fighting :3

    21.10.2017 lúc 2:36 sáng

    • Cảm ơn cô gái ^^
      Hi vọng sẽ còn tiếp tục thấy dấu chân bạn ở nhà mình 😆

      21.10.2017 lúc 8:31 sáng

  19. Cảm ơn chủ nhà đã edit bộ này…
    Nhưng cuối cùng thằng thụ có yêu công ko??? Thôi cũng ko quan trọng gì nữa tui đi tìm ngọt ngào ấm áp để chữa trị tam quan nát vụ cùng trái tim tổn thương của tui đây

    12.11.2017 lúc 10:35 sáng

EMO : ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ ❁◕ ‿ ◕❁ (◡‿◡✿) (✿◠‿◠) ≧◔◡◔≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧❂◡❂≦ (ง •̀_•́)ง (ノ´ヮ´)ノ*:・゚✧ 凸(`⌒´メ)凸 ゞ (。-_-。|||) ┌(˘⌣˘)ʃ Ψ( ̄(エ) ̄)Ψ( つ﹏╰)இ_இ ⊂◉‿◉つ ㄟ(≧◇≦)ㄏ (〜 ̄▽ ̄)〜 ლ(╹◡╹ლ) ლ(╹ε╹ლ) (๑>◡<๑) ヽ(。☉౪ ⊙)ノ゚ ミ(ノ;_ _)ノ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s